Nhật ký bé Nem Nem 3 tuổi 2 tháng 27 ngày

Nhật ký bé Nem - Nem 3 tuổi 2 tháng 27 ngày

Mãi mới có cơ hội cho Nem được đi chơi theo nhóm bạn đúng nghĩa, được trải nghiệm thiên nhiên. Mẹ thì mặt dày chút cũng được, miễn là Nem vui, nhưng có vẻ như Nem vẫn chưa sẵn sàng.

 7h25', bố đã chở 2 mẹ con đến điểm hẹn. Trước khi đi, mẹ đã mua 1 gói bánh gạo, dặn Nem là mẹ mua cho Nem và các bạn, nhớ chia cho các bạn ăn với. Nhưng lúc Nem lấy bánh ăn thì dứt khoát không cho 2 bạn gái. Đến khi bạn Zo xuất hiện thì lại tự nhiên bảo mẹ là "Cho bạn Zo bánh gạo". Đúng là quý bạn Zo vì tuần trước đi sinh nhật Zo mà, còn bạn Bông và bạn Xu thì Nem mới gặp lần đầu. 

 Tuy quý bạn Zo thế nhưng trên xe cũng không cho bạn uống nước cùng. Mẹ đoán là do nước được đựng trong cái bình màu cam mà Nem thích nên Nem không cho. Vì lúc bảo cho bạn sữa Fristi thì Nem dứt khoát không cho mà bảo "Cho bạn sữa TH". 

 Kể cả lúc được cho quýt cũng không cho các bạn ăn cùng. Theo mẹ lý giải thì là do bạn Zo cũng được cho 1 quả rồi, bạn Bông và Gấu cũng có phần, còn bạn Xu lúc đầu bảo không ăn.

 Chốt lại là về đường ăn uống thì bạn Nem rất "háu ăn" như lời bạn ấy tự nhận và ở nhà mẹ cũng phải nịnh mãi mới cho mẹ ăn cùng nên việc không cho bạn ăn thứ mình thích cũng là điều dễ hiểu. Nhưng Nem vẫn cho bạn ăn đồ ăn khác của Nem, đương nhiên là đồ ăn Nem ít thích hơn, nên cũng không thể nói là Nem không biết chia sẻ.

 Đến nơi, trong khi các bạn nhảy xuống ruộng, lăn xả trên đống rơm, đi lại trên thóc thì Nem nhà ta chỉ thích đi xe thăng bằng mượn của bạn Zo. Nem có xuống ruộng 2 phút và đòi lên luôn. 

 Nem thích trò ném đá xuống kênh cho nước bắn lên, thích thả diều. Khi có 2 con diều, Nem mau mắn chọn 1 con và cứ chạy theo chơi nên trong suy nghĩ của đứa trẻ 3 tuổi, đấy là diều của nó vì nó chọn trước.

 Khi 1 con diều bị chủ nhân đòi lại thì các bạn quay sang chơi 1 con và xảy ra cảnh tranh nhau. Nem bảo "Diều của con mà" nhưng bị mẹ cản lại, bảo diều chơi chung và mình xếp hàng thôi. Vì lúc đó người cầm diều là mẹ Bông, không phải mẹ nữa. Nem chịu xếp hàng.

 Đến lúc quay về, Nem ra lấy xe của Zo để đi nhưng bị bạn Bông, kém 4 tháng tuổi, giành xe. Hai bạn giữ chặt lấy xe. Bạn Bông ra sức đẩy Nem, còn Nem cứ đứng yên 1 chỗ không buông ra. 

 Mẹ ra sức thuyết phục Nem "Nem ơi, con nhường bạn đi. Vì nãy giờ con đi rồi mà. Bạn Bông là con gái mà.".

 Còn mẹ Bông cũng bảo Nem "Nem nhường xe cho bạn Bông đi". Rồi khi Nem dứt khoát không buông, mẹ Bông quay sang bảo mẹ là "Chị phải dạy con chị biết chia sẻ đi".

 Ô hay, mẹ bạn Bông hay thật. Sao mẹ Bông không dạy con mình nhường bạn mà lại bắt Nem nhường và quay sang "vả" vào mặt người đang ra sức thuyết phục con nhường bạn thế. Đúng là chuyện trẻ con.

 Mẹ im luôn, không nói gì trong vòng 2 phút. Còn mẹ Bông lại tiếp tục "Thôi, kệ 2 đứa tự giải quyết. Các mẹ đi đây.".

 Nhưng 2 đứa vẫn không đứa nào buông. Mẹ giơ tay ra, hướng về phía Nem bảo "Mẹ con mình đi về ăn đi", nhưng Nem không đi dù lúc trước kêu đói. Mẹ lại nói "Đi về mẹ đọc sách cho nghe". Thế là Nem buông luôn, sà vào lòng mẹ để mẹ bế. 

 Đi được 3m thì bạn Gấu không đi xe của bạn Bông nữa, trả cho Bông nhưng Bông vẫn đi xe của Zo. Mẹ hỏi Nem có muốn đi xe nữa không nhưng Nem không chịu xuống. Mẹ Bông hỏi Nem có đi không, Nem cũng không đi.

 Đi cách xa một đoạn, mẹ bảo Nem "Bạn Bông sai rồi nhỉ? Xe đó là của bạn Zo. Nem đã mượn bạn Zo trước rồi. Đáng nhẽ bạn Bông phải hỏi mượn con thì con sẵn lòng cho bạn mượn. Đằng này bạn lại giành của con.".

 Nem ôm chặt mẹ, cả quãng đường về cứ đòi mẹ bế, không chịu xuống đi. 

 Về đến nhà bạn Gấu, hai mẹ con lôi sách ra đọc. Lúc sau, bạn Xu đến hỏi mượn Nem sách bóc dán Nem đang chơi nhưng Nem không cho mượn. Mẹ bảo cho bạn mượn quyển sách bóc dán khác trong balo, nhưng Nem cũng không đồng ý mà chỉ cho Xu mượn quyển truyện để đọc. Lát sau, Nem muốn mượn điện thoại di động của Xu chơi. Mẹ bảo thế thì đổi, cho Xu mượn sách bóc dán thì Nem đồng ý đổi. 

  Bạn Xu được mẹ đọc cho cả 2 quyển của Nem nhưng trong lòng vẫn thích được bóc dán. Ăn cơm trưa xong, Nem có thoải mái một chút, đồng ý cho bạn chơi bóc dán một vài hình với mình nhưng không thích bạn bóc nhiều, không cho bóc hình mà Nem thích. 

 Mẹ thì đương nhiên nghĩ Nem đúng rồi. Mặc dù có động viên Nem cho bạn bóc một vài hình vì bạn Xu ấy ngoan và dễ thương nhưng bóc hết thì không được. Nem có cho bạn mượn sách để đọc, đó là biết chia sẻ rồi. Mẹ dạy Nem biết chia sẻ và biết giữ đồ mình yêu thích. Con hoàn toàn có thể giữ đồ con yêu thích và cho bạn mượn hoặc tặng bạn những đồ con ít thích hoặc không dùng đến. Với những đồ dùng chung, nếu con sử dụng trước thì được quyền sử dụng cho đến khi nào mình không thích nữa thì thôi. Trừ khi con thấy quý bạn, thấy bạn tội nghiệp và vì phép lịch sự thì con chơi 10, 15 phút rồi nhường bạn. Chứ không phải bạn khác cứ muốn là phải nhường ngay. 

 Khi Nem đi chơi ở những chỗ chơi chung, có những lần phải đợi rất lâu, 15, 20 phút, Nem cũng không bao giờ giành với bạn. Mà đợi lâu quá thì Nem không thèm luôn. Nếu Nem chơi với bạn nào đó thì Nem cũng sẽ chia sẻ đồ chơi với bạn. Thế nên mẹ thấy Nem không phải là người quá ích kỷ. Cơ mà đi chơi chung lần này, có lẽ trong mắt mọi người, Nem là một cậu bé chả được điểm gì tốt. 

 Trước giờ ngủ trưa, mẹ rửa tay xong đi vào thì thấy Nem đang cố gắng giấu cái balo của mình đi. Mẹ chẳng nói gì. Lúc sau, mẹ xách balo, dắt tay Nem đi vào phòng ngủ. Nem chơi đồ chơi một chút rồi 2 mẹ con ôm nhau ngủ. Mẹ nói "Nem ơi, mẹ yêu con nhiều lắm. Mẹ thương con nhiều lắm.". Nem ôm chặt lấy mẹ "Vâng ạ. Con cũng yêu mẹ lắm.".

 Mẹ thương con lần đầu đi cùng những người bạn lạ, ngơ ngác vì bị giành giật, ấm ức vì lần nào cũng phải nhường nên mẹ nói yêu con.

 Buổi chiều, Nem được đi xem chuồng lợn, cho lợn ăn nên thích lắm. Nem khen đàn lợn con là "Trông đáng yêu giống mẹ nhỉ" làm mẹ suýt ngất.

Có thể bạn quan tâm

 Nem thích vuốt ve mèo, thích cào thóc. Nhưng đến lúc đi ra taxi để đi tiếp đến chùa Trăm Gian, thì Nem bảo "Mẹ ơi, con muốn về nhà. Về nhà có bố Phương ấy.". Nghe rõ là khổ thân.

 Đến chùa Trăm Gian, Nem hồn nhiên chạy nhảy, vái lạy tất cả các ban thờ và bỏ tiền vào hòm công đức. Hai mẹ con có trải nghiệm leo bộ xuống sườn đồi để hái thông ở ven hồ. Mẹ thì trong lòng vô cùng lo lắng, vì đôi giày của mẹ thuộc dạng trơn, không bám tí gì. Tay mẹ bị cào xước vì bám vào thông và cây cỏ nhỏ, chân thì dò dẫm từng tí một. Mẹ bảo "Giầy của mẹ bị mòn đế rồi, không bám chắc như giầy của Nem đâu, nên Nem nhớ dắt mẹ với nhé". Nem vâng và rất hăm hở dắt mẹ đi xuống. 

 May mà hai mẹ con xuống đến nơi an toàn và Nem nhặt được đến 5, 6 quả thông.

 Trên đường về, ngồi trên taxi với tất cả các bạn, mẹ hỏi "Hôm nay con đi chơi có vui không?".

 Nem rất thật thà làm mẹ sốc "Không ạ".

 Mẹ "Sao lại không?".

 Nem "Vì lúc nãy con buồn".

 Mẹ "Tại sao con lại buồn?".

 Nem "Vì bạn Xu đánh con".

 Bạn Xu "Đâu, tớ ngồi đây nãy giờ mà".

 Mẹ "Bạn xu đánh con lúc nào?".

 Nem "Bạn ấy đánh con khi mẹ đang nói chuyện với cô Hạnh ở trên taxi".

 Cô Hạnh "Nãy giờ cô có nói chuyện với mẹ đâu".

 Mẹ "Bạn Xu không đánh con mà con nói thế là bạn ấy buồn đấy. Thế ngoài ra, còn có chuyện gì nữa?".

 Nem "Bạn Zo đánh con".

 Oái, chuyện nghiêm trọng rồi. Nem đặt điều cho cả người bạn duy nhất Nem quý ở đây.

 Zo phản đối "Tớ đâu có đánh bạn đâu".

 Mẹ vẫn hỏi tiếp "Thế à. Thế bạn đánh con ở đâu? Ở trên taxi, hay ở cánh đồng, hay ở nhà bạn Gấu, hay ở trang trại, hay ở chùa Trăm Gian.".

 Nem suy nghĩ "Ở chùa Trăm Gian".

 Mẹ "Đâu có đâu. Mẹ thấy ở chùa Trăm Gian, con toàn đi cái các bức tượng, còn bạn Zo chạy sau vái theo mà. Nem nói thế thì lần sau các bạn không rủ Nem đi chơi cùng đâu.".

 Nem chẳng nói gì.

 Về đến Hà Nội, bố đến đón 2 mẹ con về. Dọc đường, mẹ kể cho bố nghe về chuyến đi ngày hôm nay. Đi được 1/3 quãng đường, Nem giơ tay đón gió và nói "Con đã vui trở lại rồi đấy". Nghe Nem nói thế, mẹ thấy xót xa quá. Mới 3 tuổi đầu mà Nem đã cảm nhận buồn như vậy sao. 

 Trước khi đi ngủ, mẹ hỏi Nem lần sau có muốn đi chơi cùng các bạn nữa không. Câu trả lời vẫn là không. Chả bù cho lần trước, chỉ mong được đi chơi cùng.

 Hy vọng trẻ con nhanh quên. Lẽ ra mẹ chỉ nên đưa Nem đi dã ngoại cùng các bạn, tránh đi chuyến thân mật ngay thì sẽ tránh được những xích mích trẻ con. Nhưng nếu có cơ hội thì mẹ vẫn mong cho Nem đi chơi cùng các bạn. Giá mà con được di truyền tính "không biết lạ" của mẹ :(

Cập nhật: 2019-04-17 16:18:36
2 bình luận
user avatar
Hanh Pham

2018-06-04 15:01:59

Mẹ Hải suy nghĩ nhiều quá, trẻ con mà để cho chúng tự giải quyết vde của chúng, một vài hành động ko đánh giá dc 1 đứa trẻ chưa kể còn qua các giai đoạn khủng hoảng khác nhau. Hầu như mỗi lần đi đều có bạn mới tinh chứ ko riêng j Nem, ở độ tuổi này các bạn í tự chơi tự làm quen khá nhanh chỉ là vde của ng lớn thoi đừng gây áp lực nhiều cho mẹ và con. Có lần đi Nấm chỉ vì đòi dép của Zo mà khóc cả chuyến đi rồi có những bạn cả đoàn đi hết mè nheo ko đi bị bỏ lại phía sau.... Rồi các bạn sẽ học dc nhiều thứ từ những trải nghiệm của chính các bạn i, để cho trẻ tự do
user avatar
Nguyễn Tuấn Long

2018-06-04 17:20:36

3 Nguyên tắc đồ chơi chung là: 1. Giấu đồ chơi mà trẻ đang "cực kỳ thích".2. Số lượng món đồ chơi bằng số lượng trẻ.3. Món đồ có tranh chấp thì chơi theo lượt với sự tham gia của người lớn, nhớ nhấn mạnh vào lượt chơi và phải công bằng (vụ này khó).Lý thuyết là thế! :)

Để lại bình luận