Bây giờ, theo giờ việt nam, là ngày 8/10 rồi

Bây giờ, theo giờ việt nam, là ngày 8/10 rồi. Hôm nay là ngày con chưa từng được dự nhưng năm nào cũng nhớ, là ngày cưới của bố mẹ, ngày bố với mẹ về chung một nhà, xong tròn 1 năm sau con mới chui ra. Bình thường như mọi năm, ngày hôm nay nhà mình sẽ đi ăn gì đó, chung với sinh nhật bố ngày 2 và mẹ ngày 6. Nhưng mà từ ngày con đi du học, thì nhà mình toàn đi ăn mảnh xong chụp con xem, ghét ghê. Bố mẹ ở bên cạnh nhau cũng 22 năm rồi đấy nhỉ, dài hơn cả cuộc đời con, để chịu đựng, đánh đổi, hi sinh, thương và yêu nhau 22 năm chắc cũng chẳng dễ dàng gì. Con nhớ những ngày cũ, gia đình mình cũng gặp nhiều biến cố, có những khi tưởng chừng chẳng thể giữ được nữa. Con nhớ lúc đó con còn bé tí, tìm thấy cả xập đơn xin li hôn trong ngăn bàn, có nhưng khi bố mẹ cãi nhau, sáng ngủ dậy chẳng thấy mẹ đâu mấy chị em khóc mãi lo mẹ xách vali đi thật rồi, … Vậy mà rồi thế nào bố mẹ vẫn ở bên cạnh nhau. Con nhớ cái lần bố ốm nặng lắm nằm Việt Đức, mình mẹ vừa đi làm, vừa thức đêm chăm bố, bố nằm hồi sức cấp cứu chẳng biết qua nổi không, con mang cơm cho mẹ, con biết mẹ sắp sụp đổ rồi, mà mẹ chẳng bao giờ khóc trước mặt con, chỉ dặn đi dặn lại mấy chị em chăm nhau, nhớ đón em đúng giờ. Con nhớ mấy lần mẹ đi công tác bên Đài Loan, hôm mẹ về bố vui lắm, đưa con lên tận sân bay đón, mà máy bay gặp bão mãi không xuống, bố thấp thỏm đi lại, con thì chẳng hiểu gì, chỉ biết khóc đòi về. 22 năm, nếu kể từng chuyện vụn vặt vậy chắc phải đóng thành từng quyển dày lắm. Thỉnh thoảng bố lại kể, ngày xưa đi du học bố yêu cô tây xinh lắm, chẳng hiểu sao lại về việt nam lấy mẹ, mẹ thì kể ngày xưa mẹ đi học xinh nhất lớp, bao nhiêu anh theo, chẳng hiểu sao bố xấu nhất lại lấy bố. Nhưng con biết, có quay ngược lại 22 năm trước, thì bố cũng vẫn chọn mẹ, và mẹ cũng chọn bố thôi. Cả một thời tuổi trẻ dành cho nhau và cho những đứa con, xây dựng nên gia đình này, hẳn chẳng đơn giản như cái chớp mắt. Con thì chẳng mong gia đình mình phải giàu sang địa vị gì, chỉ cần bố mẹ luôn nắm tay nhau hạnh phúc và là chỗ dựa cho 3 chị em chúng con là đủ. Dù cho thế giới này có tàn nhẫn thế nào, chỉ nghĩ về gia đình mình, mỗi khi mệt quá mẹ lại nhắn “về nhà nghỉ đi con”, thì con lại chẳng sợ gì nữa cả. Lại thêm một năm nữa bên nhau, con biết mẹ nhìn mặt bố chán lắm rồi, nhưng thôi mẹ ạ phẫu thuật thẩm mĩ tốn tiền mà đau lắm, nên mẹ chịu tạm nữa vậy :”> Happy anniversary my big mommy and daddy

Cập nhật: 2019-04-17 16:18:49
0 bình luận

Để lại bình luận